Nhóm ba người Từ Phượng Niên cùng quay đầu nhìn về phía vị chưởng giáo trẻ tuổi kia, Khổng Đại Hổ khẽ giới thiệu: “Vị này chính là Lý chưởng giáo của Võ Đang, là đồ đệ được lão thần tiên Du Hưng Thụy thu nhận năm xưa ở Đông Hải. Tính tình Lý chưởng giáo tốt lắm, giang hồ đồn rằng ngài ấy từng chém giết một con ác long ở Địa Phế sơn - đệ nhất phúc địa của Đạo giáo, tu vi cao thâm khó lường. Lại có người nói Bắc Lương vương đặc biệt dâng tấu lên triều đình xin sắc phong Võ Đang làm Đạo giáo tổ đình, ta thấy chuyện này đáng tin. Trước kia, ta chẳng có ấn tượng tốt gì với vị vương gia kia. Nhưng sau này, hắn trần binh biên giới, cự tuyệt thánh chỉ không cho vào đất Bắc Lương, thật đại khoái nhân tâm. Lại còn ở Lăng Châu giết chết lão quân đầu Chung Hồng Vũ chuyên quyền độc đoán, ta liền cảm thấy tân Lương vương không hề khiến người ta thất vọng. Lần này Bắc man tử đánh tới, nghe nói vương gia trực tiếp ra biên giới, chẳng hề trốn tránh ở Thanh Lương sơn, việc này làm người ta hả dạ lắm! Bằng không, đường đường là thiên hạ đệ nhất cao thủ mà còn trốn ở nhà thì quá làm mất mặt Bắc Lương rồi, bọn ta những kẻ hành tẩu giang hồ, ra khỏi Bắc Lương cũng chẳng còn chút mặt mũi nào, đúng không?”
Từ Phượng Niên cười khổ bất đắc dĩ.




